Tiếng oanh minh vang vọng khắp bầu trời, thần quang rợp trời, thần đạo cuồng vũ, tiếng gầm rú thảm thiết vang lên liên hồi.
Đám người Không Nguyệt, Ngân Giác yêu thiếu cực kỳ cường hãn, liên thủ càn quét, diệt tinh hà, vỡ thương khung, trảm nhật nguyệt.
Nhưng chỉ tiên lại càng đáng sợ hơn. Bọn chúng như u linh trên thiên hà, chỉ đao vung ra vô ảnh vô tung, bóng tối bao trùm tới đâu, đao sắc lướt qua như lá rụng, máu tươi tuôn rơi lả tả như tuyết.
Bóng tối quét qua đến đâu, từng tên thần tướng bị chém bay đầu đến đó, nguyên thần cũng tan biến.




